Có lần đứng giữa ký túc xá lúc 11 giờ đêm, mình nhìn quanh và thấy đèn phòng nào cũng sáng. Tiếng cười đùa, tiếng game, tiếng gõ bàn phím vang vọng khắp nơi. Nhưng cũng có những căn phòng lặng thinh nơi ai đó đang khóc một mình, hay đơn giản chỉlà ngồi nhìn vào màn hình mà không biết mình đang tìm gì. Mình tự hỏi
Sao mới lên đại học thôi, mà nhiều người đã trở nên lạc lối như vậy?
Có một lần mình hỏi đứa bạn tôi, là sinh viên sắp tốt nghiệp, rằng tại sao sinh viên khi đi học xa nhà thì lại “Trở nên hư hỏng nhanh như thế, rằng sinh viên năm nhất cứ 10 đứa thì 8 đứa đã buông lỏng?”.
Tại sao tệ nạn trong sinh viên lại nhiều như thế?
Những sinh viên ngoan thì mau chóng tập uống rượu bia, thức khuya thường xuyên để coi phim, hoặc tiêu tiền vô tội vạ để rồi cuối tháng gia đình chưa gửi tiền là ăn mì gói tạm bợ.
Mình có liệt kê ra nhiều nguyên nhân, như là được thả lỏng bởi gia đình, tâm lý xả hơi sau khi thi đại học, ý thức thấp. Mình thấy những lý do đó tuy đúng nhưng vẫn chưa đủ. Rồi dần dần mình nhận ra cái lý do còn thiếu đó. Đó chính là “Sự thiếu yêu thương bản thân”. Rất rất nhiều tân sinh viên khi lên thành phố lớn để học đại học đã không được giáo dục răng họ cần phải biết yêu thương, chăm sóc bản thân mình. Và chỉ đến khi trải qua những bài học cay đắng họ mới nhận ra được điếu đó.
Sự thiếu vắng của khái niệm “Yêu thương bản thân”, là điều dễ hiểu. Từ nhỏ đến lớn, chắc là chúng ta chưa từng được dạy rằng, “chúng ta phải một điều gì đó, vì đó tốt cho chúng ta”. Nếu đi học thì chúng ta phải đạt được điểm cao cho bố mẹ vui, cho bố mẹ nở mày nở mặt. Đi học là để báo hiếu cha mẹ. Sống ở nhà thì phải ngoan ngoãn, bố mẹ nói thì cũng phải nghe để bố mẹ không buồn lòng.
Còn rộng hơn thì chúng ta phải trở thành công dân gương mẫu để đóng góp cho đất nước. Khi chúng ta làm một cái gì đó cũng phải là để nở mày nở mặt gia đình. Dù nó là những điều chúng ta không thích, như đi học ngành bố mẹ muốn, thi vào trường bố mẹ chọn. Rồi thì chúng ta làm gì, ở đâu cũng phải nghĩ đến sự thể diện cha mẹ, con nhà tri thức thì không được lao động chân tay kiếm thêm tiền, vì người ta nhìn vào sẽ thấy kì lắm. đúng chứ ? Con nhà tri thức nên cũng phải ráng thi vào đại học cho bằng được dù không có khả năng. Thế rồi lớn hơn chút nữa thì cưới ai cũng phải cưới sao cho hợp ý bố mẹ.
Anh không phản đối việc suy nghĩ như vậy, đúng là khi ta làm một việc gì đó quan trọng, ta phải cân nhắc yếu tố gia đình và người thân vào. Nhưng “Nếu chỉ cân nhắc những yếu tố đó” thôi thì không đủ. Không đủ vì ta không đặt bản thân ta vào đó. Vì từ nhỏ đến lớn ta chưa hề được phép đặt lợi ích của mình vào trong những quyết định quan trọng nên ta đã không hiểu được, biết được là cái gì tốt cho ta và cái gì không.
Cho nên không lạ gì khi mà những đứa trẻ lớn tuổi đó khi được bung ra, khi được một lần tự do thoải mái làm những điều chúng thích. Chúng ta lại thấy được khía cạnh con người thật của chúng, những người “non nớt” trong việc chăm lo bản thân, sống tự lập 1 mình. Khi đứa bạn anh đi nhậu liên tù tì, khi nó nâng chai thứ 5, thứ 6 lên để uống, nó không nghĩ đến sức khỏe của lá gan hay thận nó, nó chỉ nghĩ đến sĩ diện của nó với mấy đứa xung quanh hay khi đứa bạn anh cúp học để ra tiệm nét làm ván game, bỏ bê học hành, nó chỉ nghĩ đến những pha giao tranh ác liệt và kịch tính nhất, nó không nghĩ đến tương lai của nó, công việc sau này.
Khi một người bạn biết nó lụy vì tình, nó điên cuồng bám riết một người chỉ lợi dụng nó, lừa dối nó, nó chỉ nghĩ đến con người mà nó say mê kia. Nó chỉ nghĩ đến cái cảm xúc đang dân trào trong người nó, nó không nghĩ đến rằng bản thân nó cần được yêu thương và tôn trọng chứ không phải là đọa đày về mặt tình cảm.
Rốt cuộc thì chính chúng ta sẽ là người phải chịu hậu quả của hành động và suy nghĩ mà ta đưa ra. Vậy mà từ nhỏ đến lớn ta lại không được dạy làm sao để yêu thương bản thân?. Do đó trong câu chuyện nhằm chia sẻ những lời này là để mong chúng ta hay ai đó đang nghe hãy dành chút thời gian để suy nghĩ về bản thân, rằng có phải chúng ta đã thực sự quan tâm đến tiếng nói, mong muốn của mình hay chưa? Chúng ta nên dành thời gian nghĩ xem chúng ta nên làm gì để tốt nhất cho chính bản thân mình, hãy mặc kệ những lời hù dọa, ép buộc. Bởi vì những người đó sẽ không trải qua những gì mà chúng ta sẽ và đã đang phải trải., bởi vì những cay đắng hay ngọt bùi thì chính chúng ta sẽ là người đón nhận nhiều nhất.
Cho nên đừng để tâm những câu nói như “Tuổi trẻ phải thế này phải thế kia …”. Đó là sự lựa chọn của chính chúng ta chứ không phải của ai khác. cứ mặc kệ họ. Hãy suy nghĩ và làm điều gì đó có ích cho chính mình, có ích ở tại thời điểm và sau này, cho mình, và nếu được thì cho cả những người xung quanh.

Comments powered by Disqus.