Một mình giữa những kệ hàng. Đôi lúc mình tự hỏi, mình đang chạy theo điều gì? Và có đang thực sự sống đúng không?
Không phải ai cũng đi thật nhanh. Và cũng không phải ai cũng có một lộ trình sự nghiệp bằng phẳng, thuận buồm xuôi gió. Có người phải đi lòng vòng rất lâu mới nhìn rõ được bản thân, mới dám chấp nhận mình cần một hướng đi khác, mới đủ can đảm để bắt đầu lại dù đã đi được một đoạn đường rồi. Mình là một người như vậy.
Có những ngày tan làm, tôi đi bộ thật chậm về phòng trọ.
Không phải vì cảnh phố đẹp, hay tâm trạng thư thái gì. Mà vì… mệt. Mệt đến mức không muốn bước nhanh nữa. Có khi ngồi phệt xuống bậc thềm trước cửa tiệm tạp hóa gần nhà, mở hộp cơm nguội mua từ trưa ra ăn, nhìn dòng người vội vã, xe cộ như mắc tửi và tự hỏi
“Mình đang làm gì với chính cuộc đời mình vậy?”
Tính ra mình làm DevOps đã hơn 3 năm. Nghe thì có vẻ ổn, có nghề nghiệp rõ ràng, có một công việc tốt. Nhưng mấy ai biết rằng, ngoài giờ hành chính, mình từng làm đủ thứ việc để sống, có những hôm tan ca là lao ra bán hàng, bưng bê, đứng quầy, để đủ xoay sở giữa Hà Nội đắt đỏ này.
Có người bảo “Làm IT rồi còn làm thêm chi nữa?”. Nhưng đâu ai hiểu, không phải lúc nào làm trong ngành này cũng rực rỡ như trên LinkedIn. Không phải cứ giỏi kỹ thuật là tự khắc cuộc đời trơn tru. Có giai đoạn mình phải lựa giữa nộp học phí và đóng tiền trọ. Lúc ấy, những bữa ăn vội ở góc cửa hàng tiện lợi sau ca làm thêm, những hôm ngồi tựa lưng vào thùng carton ngủ gục một chút giữa hai việc… lại trở thành những điều mình nhớ mãi.
Mình đi làm đúng ngành, nhưng chẳng thấy “đúng người”. Nhìn xung quanh, thấy bạn bè cùng tuổi check-in công ty to, lên manager, khoe mua nhà mua xe… Còn mình? Vẫn cặm cụi chạy CI/CD, xong là chạy xe đến ca tối. Có lúc ngồi trong văn phòng lạnh ngắt, nhìn qua ô kính chỉ thấy mình nhỏ xíu trong guồng quay thành phố. Như thể là một con chuột đang chạy mãi trong chiếc bánh quay không biết đích đến.
Đã có lúc mình nghĩ
Liệu mình có sai ở đâu không?
Hay là mình chỉ giỏi… chịu đựng?
Có ai như mình làm không thiếu giờ nào, mà vẫn thấy thiếu mọi thứ?
Tôi từng nghĩ đó là câu hỏi quan tâm, nhưng đôi khi nó như con dao khơi lại sự chậm chạp và lạc nhịp của tôi với xã hội. Tôi thấy mình nhỏ bé, dù mỗi ngày vẫn đi làm, vẫn kiếm sống, vẫn không ngừng cố gắng.
Có một đêm tôi mất ngủ, không vì bug, không vì deadline, mà vì cảm giác mình đang… trôi. Tôi chẳng rõ mình đang hướng tới điều gì, chỉ biết mỗi ngày thức dậy là một vòng lặp.
Và rồi tôi chọn chậm lại.
Tôi không học thêm khoá mới, không ép bản thân phải nhảy việc để “tăng lương cho bằng bạn bằng bè”, không vội vàng leo chức. Tôi bắt đầu đi bộ mỗi chiều, viết nhật ký, đọc sách và ngồi một mình nhiều hơn. Tôi tự hỏi chính mình:
“Mày thực sự muốn điều gì?”
Một câu hỏi tưởng đơn giản mà hoá ra suốt bao năm đi làm, tôi chưa từng nghiêm túc trả lời.
Tôi nhớ lại hồi sinh viên thời còn làm thêm trong cửa hàng tiện lợi. Khi đó, tôi chẳng có gì ngoài khát khao đổi đời. Giờ đây, tôi có công việc, có tiền, nhưng lại thấy rỗng.
Chậm lại, tôi mới thấy: cuộc sống không phải là đường đua. Thành công không chỉ có một hình dạng. Có người rực rỡ từ sớm, có người phải đi lòng vòng thật lâu, thật mỏi, thật sâu mới tìm được ánh sáng trong mình.
Tôi vẫn là kỹ sư DevOps. Nhưng giờ, tôi không còn để công việc định nghĩa toàn bộ con người mình nữa. Tôi học cách yêu thương bản thân, học cách chấp nhận những ngày mình đi chậm. Tôi không nổi bật nhất trong team, không kiếm được nhiều nhất trong nhóm bạn. Nhưng tôi biết tôi đã dám nhìn lại, dám hoang mang, và dám dừng lại để không đi lạc.
Chậm, nhưng không lạc hướng.
Chậm, nhưng biết mình cần gì.
Chậm, nhưng sẽ không bỏ cuộc.
Chỉ cần còn tin vào bản thân – thì dù đi chậm đến đâu, mình cũng sẽ tới nơi mình cần đến.
Một câu chuyện có thật từ một chàng trai kỹ sư CNTT (DevOps Engineer) chia sẻ.

Comments powered by Disqus.